Làng quê, chiều nào cũng rộn ràng. Một phần, nhờ lũ trẻ con. Mặc kệ ai suy nghĩ, lo toan, vội vàng chuẩn bị bữa ăn sau một ngày bận rộn, những đôi mắt trong veo chỉ biết rằng, phía trước là cánh đồng lúa mới gặt xong, rơm rạ ngổn ngang, là cồn đất đỏ để xúc, để nặn; bên đám đất trống là địa điểm để tạt lon và những đám cây trở thành nơi ẩn náu trong trò chơi năm mười... Hết năm mười, rồng rắn lên mây lại u quạ. Chúng cứ chạy lon ton. Đầu tóc bết dính mồ hôi, quần áo lấm lem bụi đường. Giọng thì vang xóm. Lúc cười, lúc hét, lúc la lối chỉ để phân bua đúng sai trong một trò chơi gay cấn. Nhìn thấy đám trẻ con vô tư náo nhiệt, người lớn nhiều lúc cũng thấy tâm hồn trẻ lại.
Nhớ chiều nào tung tăng bên cánh đồng lúa bát ngát trào dâng, ôi nhớ lắm cái vẻ mộc mạc, bình dị của thôn quê, nhớ lắm cái màu vàng úa của mùa lúa chín vàng nuôi ta khôn lớn, nhớ lắm cái bọn trẻ thơ ngày ấy tíu tít, vi vu cùng cánh diều năm nào. Ta nói, tiếng cười, tiếng hò reo của bọn trẻ vang lên rộn ràng khắp cánh đồng, làm tan biến những mệt mỏi và lo toan trong cuộc sống. Những đứa trẻ hồn nhiên, tay nắm chặt dây diều, mắt hướng lên bầu trời với niềm hân hoan. Đối với người trưởng thành, cánh diều có thể đơn thuần là một trò chơi, nhưng với bọn trẻ lúc bấy giờ đó là biểu tượng của sự tự do, sự khát khao để vươn lên trong cuộc sống Dẫu khó, dẫu khổ, dù thiếu thốn, song những đứa trẻ vẫn vô tư, bằng lòng, vui vẻ với hiện tại. Gương mặt trẻ thơ vẫn bừng sáng, lấp lánh nụ cười. Bởi các em hiểu rằng, mình đang trải qua một tuổi thơ ý nghĩa: biết phụ giúp, chia sẻ khó khăn với ba mẹ. Dù ở thôn, làng không có những khu vui chơi như thành thị, nhưng niềm vui trong các em chưa bao giờ tắt. Trẻ con hồn nhiên, vô tư như những gì chúng nghĩ. Bởi vậy, nụ cười trẻ thơ bao giờ cũng đẹp.
Vietnam.vn









Bình luận (0)